NHỮNG NỤ CƯỜI THẮP LỬA

Thứ hai - 14/03/2016 09:34
NHỮNG NỤ CƯỜI THẮP LỬA

NHỮNG NỤ CƯỜI THẮP LỬA

Trước nỗi đau, có người tuyệt vọng, có người chết đi nhưng cũng có người đứng dậy để bước qua tất cả. Người cảm nhận được nỗi đau tột cùng thì sẽ biết được hạnh phúc tột cùng. Các bạn có tin điều đó không, tôi sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện như thế, câu chuyện về cô học trò bé nhỏ can đảm của tôi, “chú lính chì” dũng cảm của tôi.
Lần đầu tiên tôi gặp em ở lớp học, đôi mắt ngây thơ rạng rỡ biết cười, cánh tay giơ lên cao “thưa cô ! cháu, cháu” khi tôi nêu câu hỏi, tôi bật cười thích thú với cách xưng hô non nớt của em. Cũng từ đó tôi bỗng ấn tượng về em đến lạ … và rồi cứ thế, sau hai tuần đến lớp, tôi biết rằng em là một học sinh khá, hoạt bát, nhanh nhẹn. Lúc nào vào lớp tôi cũng thấy em cười- Nụ cười phô khoe hai hàm răng trắng muốt. Nhìn em vui đùa cùng chúng bạn tôi thầm ao ước- Giá mà mình có thể quay về thời áo trắng…
Công việc tìm hiểu lớp chủ nhiệm luôn là một công việc khó khăn nhưng rất cần thiết với chúng tôi- Những giáo viên làm công tác chủ nhiệm. Nhìn vào sơ yếu lí lịch của các em mà tôi thương quá- Các em toàn con em nông dân và đặc biệt có năm em học sinh không còn bố.
 Đọc tờ khai của em mà mắt tôi nhòa lệ. Bố mất vì căn bệnh thế kỉ, nhà chỉ còn sáu mẹ con, mẹ và em gái cũng đang phải đối mặt với bệnh hiểm nghèo. Tôi không ngờ rằng cô bé có nụ cười thiên thần ấy lại phải sớm chịu những nỗi đau đớn như thế. Số phận đã đặt em vào một gia cảnh quá nghiệt ngã.
 Mười lăm tuổi- cái tuổi mộng mơ, tuổi chỉ lo ăn học. Vậy mà, em tôi… Mười lăm tuổi – Cánh chim bé nhỏ ấy đã phải học cách nén tiếng thở dài. Mười lăm tuổi mà đôi vai gầy đã nặng trĩu lo toan.
 Tôi tìm đến nhà em trong một ngày cuối thu. Ngôi nhà bé nhỏ, đơn sơ chẳng có gì ngoài những vật dụng thông thường. Mẹ em đã khóc thật nhiều khi nói về gia đình, sự đau đớn chất lên ánh mắt người đàn bà trung tuổi khi kể về những điều bất hạnh cứ ào đến vô cớ, kể về tuổi thơ rách rưới của những đứa con tội nghiệp và căn bệnh cứ dày vò thể xác bà mỗi ngày, sống không bằng chết nhưng người đàn bà ấy không thể bỏ lại những đứa con “Trông trời cho khỏe cô à! Tui chỉ sợ nhỡ mình đi sớm quá lũ trẻ không biết phải làm sao? Đứa khỏe mạnh còn đỡ chứ đứa bị bệnh thì…”.
  Câu chuyện của chúng tôi thỉnh thoảng bị gián đoạn bởi tiếng nô đùa của lũ trẻ. Những đứa trẻ mang cái chết trong mình vẫn hồn nhiên vui sống. Với chị, những đứa con chính là động lực, là niềm tin để chị tiếp tục chống chọi với bệnh tật, với mọi thử thách của số phận. Khốn khó là thế nhưng chị vẫn quyết tâm cho con đến trường với khao khát, hy vọng cho các con một tương lai tốt đẹp.
Đôi mắt sâu thẳm của chị sáng lên khi nói về em . Hoàn cảnh khó khăn nên em sớm phải lo toan, mỗi ngày em đều phải làm lụng vất vả. Đi học về là ra đồng chăn trâu, cắt cỏ, làm thuê, làm mướn...Đã thế lại phải đối diện với sự kì thị của mọi người. Mọi bất hạnh của số phận không ngăn nổi quyết tâm “Học để sau này có thể làm một cô giáo, học để mai này có thể giúp mẹ nuôi em”. Bốn năm THCS em luôn là một học sinh tiên tiến, được tham dự đội tuyển học sinh giỏi của trường. Khổ nhưng chưa bao giờ em nghĩ đến chuyện bỏ học, đôi mắt vẫn sáng ngời khi nói về những mơ ước, những dự định trong tương lại.
 “Chừng ấy người trong bóng tối đang mong đợi một cái gì tươi sáng cho sự sống nghèo khổ hằng ngày của họ”. Những con người bất hạnh ấy họ không bao giờ đầu hàng số phận, dù kề bên cái chết họ vẫn khao khát được sống, sống thật ý nghĩa. Đó là suy nghĩ của tôi khi từ nhà em trở về.
 Em không chỉ hồn nhiên, vô tư mà quả là một cô bé dũng cảm. Bên trong cái hình hài mỏng manh ấy là cả một ý chí và nghị lực phi thường.
 Tôi thấy mình thật nhỏ bé trước em, thấy hổ thẹn với chính những suy nghĩ của mình khi cuộc sống đặt ra quá nhiều thử thách. Ba mươi tuổi, tôi cũng từng đi qua nhiều nỗi đau trong cuộc đời. Những lúc như thế, dù bên cạnh có gia đình yêu thương, động viên và bao bọc nhưng tôi luôn cảm thấy mình là người bất hạnh nhất và đáng thương nhất. Tôi tự nhốt mình trong những nỗi đau, mỗi ngày gặm nhấm nó và trở nên bi quan, chán nản. Thậm chí có khi tôi định buông xuôi tất cả và nghĩ về điều tồi tệ nhất.
 Em đã thắp lên trong tôi niềm tin yêu vào cuộc sống, giúp tôi nhận ra rằng tôi không phải là người bất hạnh mà trái lại tôi đang có nhiều điều mà người khác ao ước. Đừng bao giờ cũng chỉ biết thở dài hay đổ lỗi cho hoàn cảnh hãy ngẩng cao đầu trước những khó khăn vì chỉ khi đối diện với nó bạn mới cảm nhận được ý nghĩa thực sự của cuộc sống “hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa” (Trịnh Công Sơn).
 Mỗi sáng đến lớp tôi vẫn thấy em cười- Nụ cười bất chấp gian khó, thách thức số phận. Cuộc sống thật lung linh trong nụ cười của con trẻ. Chúng tôi- những người giáo viên thật hạnh phúc biết bao,khi được góp một phần công sức của mình để làm nên điều đó.
 Cảm ơn nụ cười trong veo như pha lê của em. Cô tin rằng những điều tốt đẹp sẽ chờ em ở con đường phía trước.

Tác giả bài viết: Trương Thị Quỳnh Nga

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Video hoạt động

Thăm dò ý kiến

Bạn đánh giá thế nào về Webiste của Trường sau khi nâng cấp

Tuyệt vời

Tốt

Bình thường

Không tốt lắm

Quá tệ

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 15


Hôm nayHôm nay : 2039

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 46456

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 585605

Đăng nhập thành viên